Giới thiệu

Chào mừng các bạn đã đến với web Chữa bệnh Đông y – Lê Hữu Trác của chúng tôi. Chúng tôi là những cá nhân quan tâm đến Đông Y và là những cựu sinh viên ngành Đông Y các khóa đã tốt nghiệp các lớp Y, Dược học cổ truyền Trường Trung cấp Y-Dược Lê Hữu Trác tại Hà Nội. Chúng tôi lập nên web này để tìm hiểu, chia sẻ và sưu tầm những phương pháp chữa bệnh bằng  Đông Y đã được học trên ghế nhà trường cũng như đang được phổ biến trong dân gian, những bài thuốc hay, những phương pháp dưỡng sinh…. nhằm mục đích chữa bệnh cho mọi người và bản thân gia đình . Trang web cũng là diễn đàn của cựu sinh viên Trường Trung cấp Y-Dược Lê Hữu Trác, đồng thời là nhịp cầu trao đổi thông tin và liên lạc giữa các sinh viên của trường với nhau. Chúng tôi cũng sẵn sàng hoan nghênh sự tham gia đóng góp bài viết và giao lưu của các bạn sinh viên và đồng nghiệp tại các trường Y học cổ truyền khác tại Việt Nam cũng như các Lương y trên đất nước Việt Nam.

Hội cựu học sinh Trường trung cấp Y-Dược Lê Hữu Trác chính thức thành lập và hoạt động từ ngày 30/11/2014. Chủ tịch Hội là cô Nguyễn Thị Loan, đồng thời là học viên khóa 1 của trường (tel: 097.924.8098).

Hội cựu học sinh sẽ họp mặt 3 năm 1 lần tại Trường vào thời gian trước dịp 20/11 và sẽ vào ngày Chủ nhật. Cụ thể chi tiết sẽ thông báo trên web chung của Hội cựu học sinh Lê Hữu Trác.

Họp mặt Hội cựu học sinh trường Lê Hữu Trác và kỷ niệm 5 năm ngày tốt nghiệp của khóa 1 lớp Y sĩ YHCT của trường (30-11-2014).

Họp mặt Hội cựu học sinh trường Lê Hữu Trác và kỷ niệm 5 năm ngày tốt nghiệp của khóa 1 lớp Y sĩ YHCT của trường (30-11-2014).

Giáo viên và cựu học sinh lớp Y5.

Giáo viên và cựu học sinh lớp Y5.

Các bạn lớp Y5.

Các bạn lớp Y5.

Học sinh Y5 chụp ảnh lưu niệm cùng thầy giáo nhân dịp kỷ niệm 5 năm thành lập trường.

Học sinh Y5 chụp ảnh lưu niệm cùng thầy giáo nhân dịp kỷ niệm 5 năm thành lập trường.

Lễ tốt nghiệp lớp Y5 - Y sĩ Y học cổ truyền.

Lễ tốt nghiệp lớp Y5 – Y sĩ Y học cổ truyền.

Những bài viết được đăng trong blog này chỉ mang tính chất tham khảo (mặc dù có trích nguồn dẫn của bài viết đó). Chúng tôi không chịu trách nhiệm về những bài viết thuộc những trang web được liên kết vào blog này. Chúng tôi chỉ đảm bảo cho những bài viết hoặc bài thuốc mà có ghi chú là của chúng tôi (kèm địa chỉ và điện thoại) đã được kiểm nghiệm lâm sàng. Mọi người nên tham khảo ý kiến thầy thuốc y học cổ truyền hoặc chúng tôi trước khi định dùng một bài thuốc.

Mọi liên lạc xin gửi về địa chỉ hòm thư điện tử (email): chuabenhdongy@gmail.com

websites: http://www.chuabenhdongy.wordpress.com

Riêng mục nội bộ của sinh viên lớp Lê Hữu Trác. Sinh viên trong Hội muốn có được tư liệu phải có mật khẩu mới truy cập vào để lấy tài liệu được. Liên hệ trực tiếp với Tổ trưởng tổ 2 của lớp Y5a Y sĩ YHCT – Lớp trưởng lớp Điều dưỡng K4 (quản trị web): Ngô Thế Quân, Tel: 092.395.5895 hoặc Lớp trưởng lớp Y5ab: Vũ Ngọc Khương, Tel: 090.328.8009.

Mọi trục trặc về kỹ thuật khi truy cập blog xin liên hệ Tổ trưởng tổ 2.

Trang web này chỉ là diễn đàn do cựu sinh viên Trường TC Y-Dược Lê Hữu Trác tự lập nên. Trang web chính thức của Trường Trung cấp Y-Dược Lê Hữu Trác là: http://www.lehuutrac.edu.vn

Quản trị blog Chữa bệnh Đông Y

Ngô Thế Quân

NHỮNG LỜI DẠY CỦA “HẢI THƯỢNG LÃN ÔNG” LÊ HỮU TRÁC

8 tội người thầy thuốc cần tránh: 

1. Có bệnh xem xét đã rồi mới cho thuốc, vì ngại đêm mưa vất vả không chịu thăm mà đã cho phương, đó là tội lười.

2. Có bệnh cần dùng thứ thuốc nào đó mới cứu được nhưng sợ con bệnh nghèo túng không trả được vốn nên chỉ cho thuốc rẻ tiền, đó là tội bủn xỉn.

3. Khi thấy bệnh chết đã rõ, không bảo thực lại nói lơ mơ để làm tiền, đó là tội tham lam.

4. Thấy bệnh dễ chữa nói dối là khó chữa, dọa người ta sợ để lấy nhiều tiền, đó là tội lừa dối.

5. Thấy bệnh khó đáng lẽ nói thực rồi hết lòng cứu chữa nhưng lại sợ mang tiếng không biết thuốc, vả lại chưa chắc chắn đã thành công, không được hậu lời nên không chịu chữa đến nỗi người ta bó tay chịu chết, đó là tội bất nhân.

6. Có trường hợp người bệnh ngày thường có bất bình với mình khi mắc bệnh phải nhờ đến mình liền nghĩ ra ý nghĩ oán thù không chịu chữa hết lòng, đó là tội hẹp hòi.

7. Thấy kẻ mồ côi goá bụa, người hiền, con hiếm mà nghèo đói ốm đau cho là chữa mất công vô ích không chịu hết lòng, đó là tội thất đức.

8. Lại như xét bệnh còn lơ mơ, sức học còn non đã cho thuốc chữa bệnh, đó là tội dốt nát.

9 điều Y huấn cách ngôn của Danh Y Hải Thượng Lãn Ông:

1 – “Phàm người học thuốc, tất phải hiểu thấu lý luận đạo làm người, có thông lý luận đạo làm người thì học thuốc mới giỏi. Khi có chút thì giờ nhàn rỗi, nên luôn luôn nghiên cứu các sách thuốc xưa nay, luôn luôn phát huy biến hóa thâu nhập được vào tâm thấy rõ được ở mắt, thì tự nhiên ứng vào việc làm mà không sợ sai lầm.

2 – Phàm người mời đi thǎm bệnh, nên tùy bệnh cần kíp hay không, mà sắp đặt đi thǎm trước hay sau. Chớ nên vì giàu sang hay nghèo hèn, mà nơi đến trước, chỗ đến sau, hoặc bốc thuốc lại phân biệt hơn kém. Khi lòng mình có chỗ không thành thật, thì khó mong thu được hiệu quả.

3 – Khi xem bệnh cho đàn bà, con gái và đàn bà góa, ni cô cần phải có người nhà bên cạnh mới bước vào phòng mà thǎm bệnh , để tránh hết sự nghi ngờ ; dù cho đến con hát, nhà thổ cũng vậy, phải đứng đắn, coi họ như con nhà tử tế chớ nên đùa cợt mà mang tiếng bất chính, sẽ bị hậu quả vê tà dâm.

4 – Phàm thầy thuốc nên nghĩ đến việc giúp đỡ người, không nên tự ý cầu vui, như mang rượu lên núi, chơi bời ngắm cảnh, vắng nhà chốc lát, nhỡ có bệnh cấp cứu, làm cho người ta sốt ruột mong chờ nguy hại đến tính mệnh con người. Vậy cần phải biết nhiệm vụ mình là quan trọng như thế nào?

5 – Phàm gặp phải chứng bệnh nguy cấp, muốn hết sức mình để cứu chữa tuy đó là lòng tốt song phai nói rõ cho gia đình người ốm hết trước rồi mới cho thuốc ; lại có khi phải cho không cả thuốc như thế thì thuốc uống nếu có công hiệu thì người ta sẽ biết cảm phục mình ; nếu không khỏi bệnh, cũng không có sự oán trách và tự mình cũng không bị hổ thẹn.

6 – Phàm chuẩn bị thuốc men thì nên mua giá cao, để được thứ tốt. Theo sách Lôi công mà bào chế và cất giữ thuốc men cho cẩn thận. Hoặc y theo từng phương mà bào chế, hoặc tùy thời tùy bệnh mà gia giảm. Khi lập ra phương mới, phải phong theo ý nghĩa của người xưa, chớ nên tự lập ra những phương bừa bãi để thử bệnh. Thuốc sắc và thuốc tán nên có đủ. Thuốc hoàn và thuốc đan nên chế sẵn. Có như thế mới ứng dụng được kịp thời, khi gặp bệnh khỏi phải bó tay.

7 – Khi gặp bạn đồng nghiệp cần nên khiêm tốn hòa nhã, giữ gìn thái độ kính cẩn không nên khinh nhờn. Người hơn tuổi mình thì kính trọng, người học giỏi thì coi như bậc thầy, người kiêu ngạo thì mình nhân nhượng, người kém mình thì dìu dắt họ. Giữ được lòng đức hậu như thế, sẽ đem lại nhiều hạnh phúc cho mình.

8 – Khi đến xem bệnh ở những nhà nghèo túng, hay những người mồ côi, góa bụa, hiếm hoi, càng nên chǎm sóc đặc biệt; vì những người giàu sang, không lo không có người chữa ; còn những người nghèo hèn, thì không đủ sức đón được thầy giỏi, vậy ta để tâm một chút, họ sẽ được sống một đời. Còn như những người con hiếu thảo, vợ hiền, nghèo mà mắc bệnh, ngoài việc cho thuốc, lại tùy sức mình chu cấp cho họ nữa, vì có thuốc mà không có ǎn, thì cũng vẫn đi đến chỗ chết. Cần phải cho họ được sống toàn diện, mới đáng gọi là nhân thuật. Còn những kẻ vì chơi bời phóng đãng mà nghèo và mắc bệnh, thì không đáng thương tiếc lắm.

9 – Khi chữa cho ai khỏi bệnh rồi, chớ có mưu cầu quà cáp, vì những người nhận của người khác cho thường hay sinh ra nể nang, huống chi đối với những kẻ giàu sang, tính khí thất thường mà mình cầu cạnh, thường hay bị khinh rẻ. Còn việc tâng bốc người ta để cầu lợi, thường hay sinh chuyện ; cho nên nghề thuốc là thanh cao, ta càng phải giữ phẩm chất cho trong sạch”…

Ông từng dạy các học trò: “Không có nghề nào nhân đạo bằng nghề cứu người. Không có nghề nào vô nhân đạo bằng nghề y thiếu đạo đức”.

Những điều khắc cốt ghi xương mà vị thần y đã dạy các học trò:

–         Thầy thuốc không được coi nghề nghiệp của mình như là nghề buôn bán.

–         Thầy thuốc không được lợi dụng nghề nghiệp để lừa dối bệnh nhân.

–         Thầy thuốc phải siêng năng lúc nào cũng nghĩ đến giúp người, đừng vì vui chơi mà bỏ dở cấp cứu.

–         Thầy thuốc không được phân biệt đối xử vì bệnh nhân giàu hay nghèo hèn. Người giàu thì thăm trước, người nghèo sau; người giàu bốc thuốc tốt; người nghèo bốc thuốc xấu.

Advertisements

3 phản hồi

  1. anh quan ah , anh van chua tai anh len trang nay ah sao em tim ma k thay ?

    • Mọi người vào thẳng luôn phần Môn học nhé. Tôi mới thêm link vào để mọi người dễ vào hơn. Vì một số bạn đang dùng trình duyệt internet explorer hoặc firefox phiên bản cũ nên không vào được.

  2. Dùng Google Chrome là tốt nhất ! Cái trình duyệt này bây giờ là nhanh nhất Script và nhúng tốt nhất, cái gì cũng nhất ^_^

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s