Việc học hộ của sinh viên thời nay

Nghe đến cụm từ “học hộ” thì có lẽ nhiều người nghe hơi lạ. Việc thi hộ, làm hộ, ăn hộ… thì chắc đã từng nói nhưng học hộ thì quả là thật là kỳ khôi. Ngày xưa tôi đã từng nghe nói cô giáo tiểu học có dạy bài giảng đạo đức trên lớp rằng “người ta có thể thi hộ, ăn hộ, làm hộ được, nhưng học hộ thì không ai học hộ được”. Nếu xét về phạm trù kiến thức thì đúng là không ai học hộ kiến thức cho ai được, vì kiến thức là trừu tượng. Nhưng thời nay, với tình trạng coi bằng cấp là thước đo của kiến thức thì học hộ lại có thể làm được.
Với vai một sinh viên đi thực tập năm cuối tại một bệnh viện đa khoa tại Hà Nội, tôi tiếp xúc với một nữ sinh trung cấp đang thực tập điều dưỡng tại khoa chấn thương chỉnh hình của viện đó. Trong thời gian trực, khi các bệnh nhân đã ngủ ngon giấc và những người trực thì phải thức để canh cho bệnh nhân tôi được nghe câu chuyện của nữ sinh về việc học hộ thời nay.
Trước mặt tôi là một cô gái tên là D. với nước da hơi ngăm đen, cô sinh ra tại một miền quê nghèo khổ miền trung Việt Nam. Với nhan sắc không có gì đặc biệt, với cảm nhận của tôi thì những cô gái ngành kỹ thuật hay y học thì nếu nhan sắc mà xinh đẹp thì thường làm việc kém hiệu quả hơn những cô gái mộc mạc và không ưa trang điểm nhiều. Trong quá tình thực tập, cô rất nhanh nhẹn và tháo vát, các thủ thuật làm rất khá và không ngại khó khăn. Thoạt đầu, tôi cứ nghĩ cô là sinh viên trường y thứ thiệt. Nhưng sau vài buổi quen biết, cô mới tâm sự và tôi mới vỡ lẽ ra là cô chỉ là một sinh viên đi thực tập hộ cho người khác mà thôi.
Cô gái tâm sự: “bây giờ nhiều sinh viên nhà có tiền hay thuê người học hộ lắm anh ạ. Bố mẹ họ cho họ tiền để đi học lấy kiến thức, nhưng thay vì đi học, họ lại đi chơi hay đi đâu đó em cũng không rõ. Chỉ biết rằng, họ cần người học hộ và thực tập hộ. Họ trả tiền khoảng 200 nghìn đến 300 nghìn/ngày. Với bọn em, thì đó là khoản tiền không nhỏ.”
Cô nói tiếp: “Thực ra bọn em cũng là sinh viên y như họ. Em cũng học ở một trường Trung cấp y khác nhưng do bạn bè giới thiệu nên học thêm một trường này nữa và coi như sinh viên thật. Chỉ khác một điều là em không mất tiền mà lại được tiền. Họ cần người học hộ, còn em thì cần tiền. Vả lại, học miễn phí thì còn gì bằng. Vừa kiến thức tốt, vừa chắc tay nghề. Hiện nay em tốt nghiệp rồi, nhưng chưa xin được việc làm, vì thế mà 2 năm nay em vẫn học hộ cho sinh viên các trường trung cấp y và em có tay nghề khá tốt. Có thể làm mọi thủ thuật của điều dưỡng một cách thành thạo, lại còn có tiền chi tiêu và gửi về nhà giúp đỡ gia đình. Khi nào em xin được việc thì sẽ tính sau vậy.”
Tôi bèn hỏi: “thế em có nghĩ rằng mình đang tiếp tay cho hành động gian dối của các bạn sinh viên kia không?”. Cô gái trả lời: “thực ra thì em cũng biết như thế là không được cho lắm. Nhưng vấn đề là em không có thi hộ cho ai bao giờ, vì như thế vi phạm pháp luật. Nhưng em thì có nhu cầu học và hành được tốt. Còn người ta thì cần người làm hộ và lại cho em tiền nữa. Vậy thì em nghĩ cũng tốt chứ không sao. Còn chưa kể có bạn còn thuê em học thêm ngoại ngữ ở lớp tiếng Anh buổi tối nữa. Em cũng thích lắm, nhưng vì trùng giờ với đợt thực tập phải trực đêm ở viện mà em đành chịu. Nhưng cũng có vài bạn khác cũng như em lại học thay.”
Còn với H. là một sinh viên ở quê lên Hà Nội học được 2 năm. Qua các mối quen biết và bạn bè thì cô cũng có mối để đi học hộ ngoại ngữ cho một số sinh viên khác ở các trường. Cô có niềm ham mê ngoại ngữ và đã biết tiếng Anh khá tốt. Nhưng do ham thích nên cô cũng nhận lời đi học hộ thêm cho các bạn khác ở các trung tâm ngoại ngữ hoặc ở các giờ ngoại ngữ ở lớp trong trường của họ. Hiện nay, với thời gian 4 năm học tại trường và 2 năm học hộ thêm 2 ngoại ngữ khác là Trung văn và Pháp văn thì có lẽ ít sinh viên ngoại ngữ nào bì kịp.
Câu chuyện của 2 sinh viên 2 trường khác nhau trên chỉ là một vài điển hình cho hiện thực học hộ hiện nay. Chỉ cần kích chuột vào google và đánh từ “học hộ” thì sẽ có rất nhiều quảng cáo học hộ khác tương tự. Những điều này làm tôi suy nghĩ: xã hội sau này sẽ ra sao? Có những người trông rất tầm thường nhưng có lẽ họ có kiến thức thực sự và làm được việc rất hiệu quả. Còn có những người mũ cao áo dài, với một đống bằng cấp chứng chỉ nhưng có lẽ kiến thức sẽ không phải là như vậy. Không hiểu các sinh viên có điều kiện ăn học và bố mẹ nuôi như vậy suy nghĩ ra sao mà lại để lãng phí tuổi thanh xuân và tiền bạc của gia đình để lên thành phố vô ích như vậy? Học thì không học mà lại phải đi thuê người khác học cho mình. Sách Tam tự kinh ngày xưa các cụ có câu: “Ấu bất học, Lão hà vi? Trẻ chẳng học, Già làm gì?” Có lẽ sau này, khi họ đã qua tuổi trẻ, họ sẽ ân hận vì thời trẻ đã làm những việc như thế này. Hy vọng những sinh viên nào còn có thái độ học đối phó và mất tiền của cha mẹ khi đọc bài này hãy suy nghĩ lại hành động của mình để khỏi uổng công của các bậc sinh thành. Qua việc này mới thấy tại sao các công ty nước ngoài ở Việt Nam hiện nay họ tuyển người hoàn toàn qua công việc thực tế. Họ kiểm tra người tham gia tuyển dụng làm trực tiếp việc, nếu được thì nhận, còn nếu không làm được thì không tuyển. Văn bằng với họ chỉ là thủ tục mà không phải là thước đo khi tuyển dụng. Hy vọng các cơ quan và công ty Việt Nam cũng sẽ học tập cách tuyển dụng công bằng đó như những doanh nghiệp nước ngoài đã từng làm.

(PV)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: